Anh!
Mưa rồi đấy. Không biết giờ này anh đang làm gì nhỉ. Đang làm việc? Đang ngồi ở đâu đó nghe nhạc? Đang ngủ? ... Cho dù anh làm gì đi chăng nữa nhưng điều quan trọng là anh có nhớ em không?
Anh chắc sẽ bật cười mất. Anh có khi còn không biết đến sự có mặt của em nữa làm sao có thể nhớ em được. Mặc dù vậy em vẫn hy vọng anh sẽ nhớ em dù chỉ là suy nghĩ thoáng qua cũng được. Chỉ là suy nghĩ rằng có ai đó đang nhớ đến mình không nhỉ. Chỉ vậy thôi.
Em thích nhất là cái cảm giác được quấn mình trong chăn, nghe nhạc trịnh khi trời mưa đấy. Nếu không thì đứng ngoài mái hiên nhìn nước mưa rơi thôi. Trong đầu trống rỗng. Hơi lạnh từ mưa từ đất bao quanh lấy cơ thể, một thoáng rùng mình nhưng lại rất trong lành, cảm tưởng như có thể trút hết mọi phiền muộn.
Anh có đang bị phiền muộn không. Hãy thử làm như em xem. Có khi lại phải cảm ơn em đó. Mà em nói rồi đấy. Điều quan trọng là anh phải tận hưởng nó một mình thôi, không được cùng bất cứ ai đâu đấy. Mưa rất dễ khiến người ta rung động...
Nhớ anh...
Nhat Ky Cho anh
Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012
Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012
Nhật ký cho anh - Ngỡ ngàng
Anh!
Ngỡ tưởng cảm xúc ấy là thật hóa ra lại chẳng phải là thật. Cứ ngỡ sự rung động ấy là lâu dài hóa ra lại thật ngắn ngủi. Có lẽ chỉ là một trạng thái cảm xúc nhất thời. Người ấy đã thay đổi hay em đã thay đổi.
Vẫn cái lối nói chuyện làm người khác phải phát "khùng" ấy. Vẫn khuôn mặt ấy, vẫn cái vẻ mặt "đỏ gay" khi lỡ chạm vào mắt nhau ấy. Nhưng cảm xúc lại không phải như ngày ấy. Tim em vẫn đập nhưng không rạo rực như lúc trước. Mắt em vẫn nhìn nhưng không còn bối rối nữa.
Thời gian đã trôi qua phải chăng tình cảm cũng dễ thay đổi. Em thường nhủ mình rằng nếu tình cảm sâu đậm thì cho dù có thời gian khoảng cách đi chăng nữa cũng khó là phai nhạt dần. Thật trẻ con, thật mơ mộng phải không anh! Có lẽ trong một khoảng không nào đấy em vẫn còn giữ chút "màu hồng" trong lối suy nghĩ của mình.
Trạng thái "mọi thứ đều như không ấy" làm em cảm thấy ngỡ ngàng về chính bản thân mình và tự hỏi liệu cảm xúc kia có phải là thật. Nhưng có lẽ điều đó tốt cho em anh à. Em xác định được chính mình, chính tình cảm của mình để rồi không phải hy vọng, không phải viễn vông. Em chỉ sợ một điều nếu như cảm xúc trước kia là thật và bây giờ cũng là thật và lý do chính là sự chai sạn thì sao anh nhỉ. Liệu đến khi gặp anh con tim em có đủ nhạy cảm để rung động thêm một lần nữa không.
Nhớ anh!
Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012
Nhật ký cho anh - 12/01/2012
Anhh à,
Lâu lắm rồi em mới lại viết cho anh. Không biết anh có đọc được không nhỉ. Chắc chắn tương lai khi em gặp anh, anh sẽ đọc được thôi mà.
Em đã gặp một người. Ngỡ tưởng đó là anh. Nhưng không phải anh à. Cái cảm giác anh mang lại cho em chắc chắn không phải như vậy. Em cần cái gì đó ấm áp khiến em có thể tin tưởng, khiến em có thể quên đi những mệt mỏi trong cuộc sống. Lâu quá rồi sao anh vẫn chưa xuất hiện hay anh thật sự không tồn tại. Hay em và anh thật sự đã đi qua nhau mà không hay biết mình thuộc về nhau.
Em vốn dĩ không phải yếu đuối thế nhưng giờ đây có lẽ em thật sự cô đơn. Cô đơn đến cảm nhận được hình như lâu lắm rồi em đã quên mất cái gì gọi là yêu thương thật sự rồi. Anh vẫn có cuộc sống của anh. Em vẫn có cuộc sống của em. Thời gian vẫn trôi, mọi người vẫn đi lướt qua nhau. Có lẽ em thật sự đã đi lướt qua anh rồi. Hãy một lần thôi quay lại nhìn em để nhận ra em cho dù em không nhận ra anh. Hãy một lần thôi quay lại để níu tay em cho dù em không cảm nhận được anh.
Anh đang cười sao. Đừng bảo em ngốc. Em không nhận ra anh, không cảm nhận được anh không phải vì em ngốc mà vì... ừ có lẽ vì chúng ta bước quá nhanh. Cái lý do ấy lại làm anh cười nữa sao. Đã bảo anh đừng cười mà. Nếu thật sự anh cứ cười như vậy có lẽ lúc em nhận ra anh em cũng lại quay đi đấy.
Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011
Khi trái tim em ngừng đập ...
Em không biết phải thêm bao nhiêu thời gian nữa thì em mới không còn nhớ về anh nữa. Một cách vô thức, em vẫn gởi mail cho anh, vẫn chat với anh mỗi khi online. Anh vẫn không hồi đáp. Có lẽ anh không biết em làm như vậy, nên anh đã không đưa nó vào những điều anh muốn em không làm lúc anh ra đi.
Nếu anh đọc được những điều này có lẽ anh sẽ phải bật cười vì sự lém lỉnh của em đấy chứ nhỉ. Em biết chắc là anh sẽ cười. và nếu có thể anh sẽ chạy đến và gõ lên đầu em mấy cái vì cái sự trẻ con của em. Không sao. Em sẽ không thấy đau đâu. Chỉ cần anh đến gặp em em sẽ thôi không làm những điều trẻ con ấy nữa.
Anh có thể đến gặp em không? Từ lúc anh ra đi, em đã ngủ rất nhiều đầy. Có ngày em ngủ đến 20 tiếng. Thế mà em vẫn chẳng thể gặp được anh. Em cứ tưởng rằng em sẽ được gặp anh dù chỉ trong những giấc mơ thôi vì người ta nói rằng có thể gặp người chết khi ngủ đấy.
Anh ạ, em sẽ không thể cứ làm theo những điều anh muốn được đâu. Nó làm cho em càng đau thêm. Có lẽ em chỉ cố tỏ ra không nhớ anh. Em biết có ngày rồi em cũng sẽ gặp được anh. chính là ngày tim em không còn đập nữa vì khi đó nó mới không còn biết đau.
Ngốc à...
“NGỐC À….”
Mưa. Trời lại mưa. Nó một mình lang thang qua khắp các nẻo đường. Dòng người xuôi ngược cũng không làm nó cảm thấy bớt cô đơn và thôi nhớ anh. Đã hơn 3 năm, không một tin nhắn, không một thông tin về anh thế nhưng nó không thể nào xóa bỏ ký ức và hình ảnh của anh trong tâm trí.
Nó gặp anh khi nó mới chỉ là cô sinh viên mới tốt nghiệp ra trường, còn anh là một người đàn ông đã qua một lần đổ vỡ. Khoảng cách tuổi tác đối với anh là cả một vấn đề lớn nhưng đối với nó thì không. Nó yêu anh. Nó cũng chẳng hiểu tại sao nó lại yêu anh. Còn anh, anh yêu nó vì sự ấm áp mà nó mang lại cho anh khi lần đầu tiên ánh mắt của nó hướng về anh. Anh nói có lẽ nó yêu anh vì anh có chút gì đó bí ẩn. Có thể anh đúng. Cái cách anh nói chuyện, đối xử với nó khiến nó cảm nhận được tình cảm anh giành cho nó nhưng đồng thời cũng làm cho nó hoang mang khi không biết đó có phải là tình yêu hay chỉ là tình cảm của một người anh đối với nó.
Nó nhớ cái ngày nó chạy băng băng trong mưa đến nhà anh chỉ để hỏi tình cảm của anh giành cho nó. Anh chỉ lặng lẽ lôi nó vào nhà lấy khăn lau tóc cho nó và im lặng mặc cho nó cắn chặt môi ngồi đợi câu trả lời của anh. Im lặng vẫn là cách mà anh chọn để đối mặt với mọi thứ. Nó ghét cái cách mà anh im lặng song ánh mắt vẫn giành cho nó sự ấm áp. Có lẽ im lặng là câu trả lời từ chối của anh. Nó vùng dậy bỏ chạy ra khỏi nhà anh. Mưa vẫn rơi, nó khóc. Chưa bao giờ nó cảm thấy đau đớn như vậy. Bất chợt một bàn tay ấm áp núi nó lại. Là anh. Anh ôm chặt nó vào trong lòng và nói “Ngốc à. Anh yêu em”. Nó cảm thấy sự ấm áp từ anh và cả những giọt nước mắt đang lăn tròn trên má của mình. Niềm hạnh phúc tràn ngập trong nó. Nó đẩy anh ra để nhìn mặt anh một lần nữa cho thật kỹ để tin rằng mình không đang mơ. Nó không mơ. Anh đang đứng trước mặt nó, nó cảm nhận được hơi ấm trong vòng tay của anh. Nó khiễng chân hôn lên môi anh thật nhanh. Anh nhìn nó mỉn cười “Ngốc thật. Ai lại đi hôn con trai trước chứ.” Rồi anh ôm nó chặt hơn khẽ đặt lên môi nó nụ hôn. Có lẽ đó là giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời của nó.
Nó và anh yêu nhau. Mọi người phản đối. Bạn bè nó phản đối, bố mẹ nó khi biết chuyện thì cấm nó không được gặp anh. Nó dùng mọi cách để thuyết phục bố mẹ nhưng không thể thay đổi cái định kiến của mọi người đối với một người đàn đã qua một lần đổ vỡ và hơn nó đến 13 tuổi. Còn anh, vẫn là sự im lặng. Nó ghét sự im lặng của anh. Mặc cho nó cố gắng thuyết phục mọi người về tình cảm của anh giành cho nó nhưng anh vẫn chọn sự im lặng. Anh ít gặp nó hơn.
Mưa. Lại là mưa. Ngày anh nói yêu nó mưa. Và chính cái ngày anh nói chia tay nó cũng mưa. Anh gặp nó và nói lời chia tay. Nó im lặng. Lý do chia tay ư? Nó không hỏi chỉ im lặng. Anh nói anh phải đi công tác xa một thời gian hy vọng nó sẽ sống tốt hơn khi không có anh. Nó vẫn im lặng. Giờ đây thì nó hiểu đôi khi im lặng là cách tốt nhất để che giấu cảm xúc của mình.
Ngày anh đi, nó một mình trong phòng, bóng tối, im lặng. Nó khóc.
Đã 3 năm rồi không một tin tức về anh thế nhưng nó không thể thôi không nhớ đến anh. Nhiều lần nó để mọi thứ trôi xuôi, không công việc, không gia đình, nhưng nó lại lẳng lặng tới ngôi nhà của anh. Ngôi nhà đã đổi chủ thế nhưng mọi kỷ niệm của nó trong đó chỉ mới như ngày hôm qua. Cuộc sống vẫn trôi qua và nó phải đối diện với hiện tại. Anh đã rời xa nó. Và nó cũng dần quen với cuộc sống không có anh.
Chuông điện thoại reo. Tin nhắn “Ngốc à. Anh đã về.” Anh đã về. Thật sự anh đã về. Anh đang đứng trước mặt nó. Vẫn cái dáng vẻ lạnh lùng khi rời xa nó, vẫn ánh mắt ấm áp ấy song nó không thể chạy đến để ngã vào vòng tay của anh. Im lặng. Bỏ mặc anh đứng đó nhìn theo nó. Nó quay lưng bước từng bước rời xa anh. Anh đã bỏ nó ra đi giờ lại quay trở về sao. Anh đã ra đi để mặc nó với cuộc sống không có anh giờ anh lại trở về và hy vọng nó sẽ chờ đón anh sao. Nó giờ không còn là “ngốc” nữa.
Tin nhắn “Ngoc a. Em gap anh duoc khong.” Nó im lặng.
Tin nhắn “Ngoc a. Anh xin loi!” Nó thu mình trong góc phòng. Bóng tối. Im lặng.
Tin nhắn “Ngoc a. Anh nho em!” những giọt nước mắt lăn dài trên má. Nó khóc. Anh nhớ nó tại sao lại bỏ nó ra đi tại sao lại khiến nó phải đau đớn khi không có anh, khi nghĩ là anh đã không còn yêu nó.
Tin nhắn “Ngoc a. Em cho thang ngoc nay mot co hoi duoc khong.”
“Mua. Ngoc a. Em nho anh.”
******
Điện thoại reo. “Cậu có thể gặp tôi một lát được không?”
- Hy vọng cậu có thể rời xa con gái tôi được không? Nếu cậu thật sự yêu nó hãy rời xa nó. Hy vọng cậu hiểu.
- …...
- Thời gian sẽ con gái tôi quên cậu và cậu cũng vậy.
Anh đã ra đi để nó thể quên anh như mẹ nó muốn. Anh đau đớn khi nhìn thấy nó im lặng. Có lẽ anh ra đi sẽ tốt hơn cho nó.
****
Tin nhắn “Có lẽ tôi đã sai…”
Anh trở về để tìm lại nó. Hy vọng nó sẽ thay thứ cho anh và chắc chắn anh sẽ không bao giờ rời xa nó nữa. Con tim anh đã không còn chịu đựng nổi nỗi nhớ nó từng ngày từng giờ nữa. “Ngốc à. Anh nhớ em!”
Màu đỏ nhớ
Màu đỏ nhớ
Hôm nay nó dậy sớm. Đã lâu lắm rồi nó mới lại hít thở bầu không khí trong lành vào buổi sớm mai. Leo lên xe, nó không vội vàng như mọi khi mà thong thả chạy xe qua từng con đường. Những con đường dường như vẫn còn ngái ngủ, những búp lá còn chưa muốn vươn mình ra đón những tia nắng đầu tiên của ngày mới. Không khí của buổi sớm mai thật im ắng đến độ nó có thể nghe được tiếng chim sẻ đùa nhau trên những tán cây. Bất chợt nó nhận ra màu đỏ rực một góc đường. Đó là màu đỏ của hoa phượng. Hè rồi. Hè đến rồi. Ư bây giờ đã là tháng 6. Có lẽ hè đến đã lâu lắm rồi. Không biết tự bao giờ nó chẳng còn nghĩ đến hè nữa để rồi hoa phượng mang hè đến từ khi nào nó cũng chẳng nhớ nữa. Chẳng như lúc trước, khi nó còn sách cặp đến trường, chỉ cần một nụ hoa phượng nhú ra cũng đủ làm bao nhiêu con mắt phải chú ý. Lũ học trò lúc bấy giờ mong phượng nở từng ngày, phượng là chiếc đồng hồ báo cho tụi nó biết khi nào hè về. Nó trầm ngâm trước màu đỏ rực ấy một lúc lâu. Nó lại lên xe tiếp tục hành trình qua những con đường quen thuộc mà mỗi sáng nó phải đi qua để đến cơ quan làm việc.
Anh thích phượng. Anh nói đó như là biểu tượng của tuổi trẻ hết mình cống hiến. Anh thường dắt tay nó đi trên những con đường ngập tràn sắc phượng đỏ mà anh gọi là con đường ngập tràn sắc pháo. Nó chỉ cười cho những ý nghĩ vẩn vơ của anh, thế nhưng nó vẫn theo anh. Và rồi không biết tự bao giờ nó cũng thích loài hoa chỉ nở vào mùa hè ấy có lẽ vì loài hoa ấy gắn liền với anh.
Sinh nhật nó anh mang tới một chùm phượng vĩ rồi lặng lẽ ra về. Nó sinh vào giữa tháng sáu lúc mà phượng nở đỏ rực nhât. Và cũng chính lúc hoa phượng đỏ rực nhất anh lại xa nó. Anh đi thực hiện ước mơ trở thành một bác sĩ giỏi của mình để lại nó với ước mơ được nắm tay anh đi trên con đường đầy xác pháo còn dang dở. Vắng anh, nó vẫn một mình đến những con đường đầy xác phượng theo thói quen. Không biết có đúng là thói quen không hay là vì mỗi lần nó đến đây nó như gặp được anh. Nó không gặp được anh bằng xương bằng thịt nhưng lại gặp anh qua những ký ức. Những ký ức mà nó không thể xóa bỏ khỏi tâm trí mình được. Nó vô hồn đi trên những con đường đỏ rực quen thuộc. Đã lâu lắm rồi nó không dám đối mặt với chính tâm hồn mình. Nó yêu anh, yêu hơn cả chính bản thân nó nhưng dường như chính tình yêu đó nó đã để anh ra đi mà không một lời từ biệt.
Mưa. Bất chợt cơn mưa đầu mùa khiến nó không kịp tìm chỗ trú. Mưa rớt trên tóc rồi trên mặt nó. nó mặc cho những giọt mưa lăn dài trên má nó. Nó vẫn đi. Mưa có lẽ không thể rửa trôi hình ảnh của anh bên trong nó nhưng có thể làm cho nó nguôi ngoai nỗi nhớ anh. Nó khóc. Không biết tại sao lúc này đây nó lại có thể khóc dễ dàng như vậy. Ngày anh ra đi để đến một nơi xa nó đến nửa vòng trái đất ấy vậy mà nó lại bình thản đến lạnh lùng. Anh chỉ nhìn nó rồi lặng lẽ đi vào phòng cách ly. Anh vẫn ngoái nhìn nó có lẽ anh đã mong chờ những giọt nước mắt của nó có thể giữ anh lại. Anh đã đi và nó thì ở lại. Nỗi nhớ anh giành xé nó từng ngày từng giờ.
3 năm đã trôi qua, 3 năm nó cố quên đi mọi cứ ức về anh. thế nhưng chính cái màu hoa đỏ rực mỗi độ hè về lai khiến nó không thể quên anh. nó thích anh hát cho nó nghe bài “phượng hồng” mỗi lần đi cùng nó. “ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu, nên có một gã khờ ngọng ngụi đứng làm thơ”. Nó không biết trong tình yêu của nó ai là gã khờ và ai là người không hiểu. Chỉ biết rằng nó đã làm đúng những gì nó nghĩ là sẽ tốt cho anh. nó đã sống nhưng chính loài hoa mà anh thích. Nó đã sống hết mình cho người mà nó yêu thương. Anh phải chăng là gã khờ? Hay nó chính là gã khờ như mọi người nhận xét.
Nó lại một mình sải bước. Những bước chân của nó nhanh dần, nhanh dần. Nó chạy. Chạy để thoát khỏi ký ức về anh, chạy để cho nước mưa có thể rửa trôi vị mặt chát trên khuôn mặt nó hay chạy để hy vọng một lần có thể tìm được anh trong dòng người hối hả. Nó cũng không biết nữa. Có lẽ vì tất cả. Vì nó và cả vì anh.
Gởi người tôi yêu...
Anh. Em đã ngửi thấy mùi hoa sữa trên đường đi làm về rồi đấy. Cái hương thơm hăng hắc ấy trước đây em đã từng ghét vô cùng ấy thế mà bây giờ em lại cảm thấy thật dễ chụi và còn có cả chút gì đó em không thể diễn tả được. Có lẽ đúng như anh nói hương thơm của hoa sữa giống như tình yêu vậy sẽ vào tận sâu tâm hồn của chúng ta lúc nào không biết. Hít một hơi thật sâu để đầy lồng ngực mùi hoa sữa.
Trời lại mưa anh à. Mưa khiến em nhớ anh. Ước gì anh ở bên cạnh. Chỉ vậy thôi. Có lẽ đó là suy nghĩ chỉ bất chợt. Không biết anh thì sao nhỉ. Đang vui vẻ bên một ai đó hay cũng suy nghĩ giống như em. Thật khó hiểu.
Về đến nhà rồi. Một ngày không có anh lại trôi qua. Một ngày với những công việc nhàm chán, mệt nhọc. Em dùng từ chính xác ấy, không thêm thắt gì đâu. Anh biết không em đã phải chạy đua với mưa đấy. Cho dù có cố mấy cũng không thể nhanh hơn mưa được. May thật công việc cũng hoàn thành cho dù có hơi sai xót với dự định ban đầu một chút. Em nói rồi chỉ một chút thôi. Em biết chắc anh sẽ cười khi biết cái “một chút” của em.
7h tối. Em phải đi giải quyết một việc quan trọng đây. Ước gì mọi việc xảy đến đều theo ta mong đợi. Hy vọng điều ấy sẽ xảy ra.
9h tối. Em đang trên đường về. Một chút lấn cấn ở trong lòng.
10h tối. Em đang làm bài luận để ngày mai nộp đây. Anh đừng lo em sẽ ngủ sớm.
Em đi ngủ đây. Đừng nhăn nhó nữa.
Mong gặp anh...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



