Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Nhật ký cho anh - Mưa

Anh!

Mưa rồi đấy. Không biết giờ này anh đang làm gì nhỉ. Đang làm việc? Đang ngồi ở đâu đó nghe nhạc? Đang ngủ? ... Cho dù anh làm gì đi chăng nữa nhưng điều quan trọng là anh có nhớ em không?
Anh chắc sẽ bật cười mất. Anh có khi còn không biết đến sự có mặt của em nữa làm sao có thể nhớ em được. Mặc dù vậy em vẫn hy vọng anh sẽ nhớ em dù chỉ là suy nghĩ thoáng qua cũng được. Chỉ là suy nghĩ rằng có ai đó đang nhớ đến mình không nhỉ. Chỉ vậy thôi.
Em thích nhất là cái cảm giác được quấn mình trong chăn, nghe nhạc trịnh khi trời mưa đấy. Nếu không thì đứng ngoài mái hiên nhìn nước mưa rơi thôi. Trong đầu trống rỗng. Hơi lạnh từ mưa từ đất bao quanh lấy cơ thể, một thoáng rùng mình nhưng lại rất trong lành, cảm tưởng như có thể trút hết mọi phiền muộn.
Anh có đang bị phiền muộn không. Hãy thử làm như em xem. Có khi lại phải cảm ơn em đó. Mà em nói rồi đấy. Điều quan trọng là anh phải tận hưởng nó một mình thôi, không được cùng bất cứ ai đâu đấy. Mưa rất dễ khiến người ta rung động...

Nhớ anh...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét