Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Nhật ký cho anh - 12/01/2012

Anhh à,

Lâu lắm rồi em mới lại viết cho anh. Không biết anh có đọc được không nhỉ. Chắc chắn tương lai khi em gặp anh, anh sẽ đọc được thôi mà. 
Em đã gặp một người. Ngỡ tưởng đó là anh. Nhưng không phải anh à. Cái cảm giác anh mang lại cho em chắc chắn không phải như vậy. Em cần cái gì đó ấm áp khiến em có thể tin tưởng, khiến em có thể quên đi những mệt mỏi trong cuộc sống. Lâu quá rồi sao anh vẫn chưa xuất hiện hay anh thật sự không tồn tại. Hay em và anh thật sự đã đi qua nhau mà không hay biết mình thuộc về nhau. 
Em vốn dĩ không phải yếu đuối thế nhưng giờ đây có lẽ em thật sự cô đơn. Cô đơn đến cảm nhận được hình như lâu lắm rồi em đã quên mất cái gì gọi là yêu thương thật sự rồi. Anh vẫn có cuộc sống của anh. Em vẫn có cuộc sống của em. Thời gian vẫn trôi, mọi người vẫn đi lướt qua nhau. Có lẽ em thật sự đã đi lướt qua anh rồi. Hãy một lần thôi quay lại nhìn em để nhận ra em cho dù em không nhận ra anh. Hãy một lần thôi quay lại để níu tay em cho dù em không cảm nhận được anh. 
Anh đang cười sao. Đừng bảo em ngốc. Em không nhận ra anh, không cảm nhận được anh không phải vì em ngốc mà vì... ừ có lẽ vì chúng ta bước quá nhanh. Cái lý do ấy lại làm anh cười nữa sao. Đã bảo anh đừng cười mà. Nếu thật sự anh cứ cười như vậy có lẽ lúc em nhận ra anh em cũng lại quay đi đấy.